Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2014
truyen sex - Nhỏ bạn thuở ấu thơ
- Ừ ngày tận thế đó, lúc đó sẽ tắt hơi hết.
- Mày sợ không?
- Sợ chứ sao không phim sex phim sex. Nhà bà ngoại tao mua nhiều mì tôm và đèn cầy lắm đó. Nghe nói mấy nhà khác cũng vậy.
- Ừ, mà sao nhà tao chả mua gì cả. Không biết lúc đó tao với mày sẽ ra sao ha...
Vừa nói dứt câu thì tiếng sấm sét vang lên và cơn mưa bất bỗng nhiên kéo đến làm 2 đứa thất kinh la lên rồi thi nhau chạy về nhà. Chạy từ cái chòi bán xôi của bà ngoại tôi về đến nhà mà trên tay tôi vẫn còn cầm chắc gói mì tôm sống được bóp nát để 2 đứa ngồi ăn cùng nhau. Món mì tôm sống là món mà lũ con trẻ chúng tôi lúc đó rất thích.(Bây giờ lớn rồi vẫn còn rất thích.)
Đó cũng là cuộc hội thoại của tôi và nhỏ bạn thân tuổi thơ ấu mà tôi nhớ nhất. Cuộc đối thoại của 2 đứa trẻ tưởng như 2 bô lão về ngày tận thế năm 2000.
Một phần ký mỏ ác tuổi thơ ấu của tôi gắn liền với nó. Nó tên là bé Nhỏ, không phải do nó nhỏ mà nhà nó còn có bé Lớn nữa. Nhà tôi cách nhà bà ngoại nó 1 căn. Tôi hay sang nhà ngoại nó để tìm nó, nhà ngoại nó làm tàu hũ, nó hay dẫn tôi xuống sau nhà để xem bác Huynh nó làm. Nhà nó thì ở tận đầu xóm nhưng ba mẹ nó bởi vì bận làm việc thành ra cứ gửi nó ở nhà bà ngoại suốt. Đối với bọn trẻ chúng tao thì ở đầu xóm đã là xa lắm rồi.
Tôi với nó cứ xoắn xuýt lấy nhau chẳng rời, ăn cũng ăn chung, tắm cũng tắm chung, ngủ cũng ngủ chung. Nhưng mỗi lần muốn được như vậy thì phải xin phép mẹ 2 bên nhà. Mỗi lần xin qua nhà nó để tắm hay ngủ cùng, tôi thích nhất là khi mẹ tôi đáp : "muốn làm chi thì làm". Từ nhỏ tới lớn, mỗi lần mẹ đáp như vậy, tôi biết mẹ đã đồng ý. Mẹ tôi và mẹ nó chẳng biết chúng tôi sẽ buồn thế nào khi không được tắm và ngủ cùng nhau. Có lẽ cảm giác khổ đau như 2 tình nhân nhau mà chẳng thể ở bên nhau.
Mỗi lần ăn cơm, tôi và nó mỗi đứa bưng 1 tô cơm, đứa trước đứa sau leo lên bức tường chung vách sân nhà để ăn cơm cùng nhau và hát nghêu ngao. (đó là khi nhà tôi dọn lên đầu xóm trung thành bên nhà nó). Ngủ cùng nhau thì chúng tao nói hết chuyện này đến chuyện kia, trước khi ngủ chúng tôi còn diễn hài kịch nữa. Vở hài kịch mà tôi và nó thuộc nằm lòng đó là vở "Em bị điên, đừng chọc em" của Nhật Cường. Diễn và cười ngặt nghẽo.
Kể từ khi nhà tôi dọn lên trung thành nhà nó thì chúng tôi càng thân hơn. Chơi cùng nhau nhiều hơn.
Một lần, 2 đứa không biết chơi trò gì bèn nghĩ ra trò đốt lá dưới tán cây gần nhà. Tôi mượn hộp quẹt của cha để đốt:
- Tao đốt trước nha
- Thôi, để tao đốt trước cho. Thế là tôi đưa nó đốt trước, do thích thú nhìn đống lá cháy thành thử tôi và nó chẳng mảy may chú ý cái hộp quẹt nằm gần ngay đống lá. Đùng ! Một tiếng nổ vang lên, tôi và nó đang thích thú nhìn thì bật cười thành tiếng. Nhưng sau đó nhận ra sự việc, chúng tôi nhìn nhau xanh mặt mày, tôi nhìn nó mặt mếu như muốn bắt đền cái hộp quẹt. Từ đó về sau tôi và nó không còn khái niệm hộp quẹt là gì nữa.
Nó hay giận hờn lắm. Có lần nó chuyện trò với tôi:
- Tao thấy người Bắc hay sai chính thị tả hơn người Nam
- Người Nam hay sai đích thị tả thì có. Tại sao mẹ con Lùn nhà bà Hai không nói "đi về" mà cứ "đi zề, đi zìa"
- Nhưng mà người Bắc thì cứ nói ngọng âm "l" thành âm "n" như bà bán xôi cúc "lóng" đó.
- Không biết nữa. Nhưng mà người Bắc là nói chuẩn nhất rồi đó.
Tôi là người gốc Bắc, còn nó là người Nam chính thống thành thử lúc tôi nói như vậy nó giận tôi luôn. Nó dễ giận nhưng cũng dễ huề. Qua chuyện rồi chúng tôi vẫn lại chơi với nhau bình phẩm thường.
Khu tôi ở cũng gần như được gọi là xóm tôn giáo do nhiều người theo đạo và nằm ngay sau nhà thờ Chính Tòa. Tôi lớn hơn nó 1 tuổi thành thử khi khai trường lớp giáo lý, tôi và nó đã vật nài bác mẹ 2 bên nhà cho tôi đợi 1 năm nữa để học cùng nó. Cuối học kỳ nhà thờ thường tổ chức đi du lịch cho những em học giỏi của lớp. Tôi nhất lớp thì nó cũng nhì lớp nên tôi và nó từ nhỏ đã được đi du lịch cùng nhau: Vũng Tàu, Mũi Né, Phan Thiết... huyễn hoặc là tôi đi 1 mình thì nó cũng bắt tôi phải hốt cát hay lượm vỏ tù và đẹp đẹp về cho nó để cùng chơi.
Chúng tôi chơi cùng nhau và một đôi bầu bạn chung xóm nữa, đó là chị Hiền đối diện nhà tôi và bé Ba – chị gia tộc tôi. Nhà bé Ba trung thành vách nhà bé Nhỏ nhưng không có tường, tiền có hàng phục rào. Tôi và bé Ba cùng tuổi thành ra rất hay đi học chung. Còn chị Hiền thì lớn hơn tôi 1 tuổi. Chị là người mà tôi quý mến nhất, chơi lâu nhất cho đến tận bây giờ. Mặc dù hồi đó lâu lâu tôi và 2 nhỏ em gái cũng nói xấu chị hihihi. Bây giờ chị sắp lập gia đình rồi.
Tôi nhớ một lần nhỏ Hiền Huệ và chị có xích mích. Nó tên Hiền Huệ bởi mẹ nó tên Huệ và để dễ phân biệt với chị Hiền mà chúng tôi chơi cùng. Nhỏ Hiền Huệ xóm bên cạnh nhưng chúng tôi cũng hay chơi chung với nó. Nó đòi tát chị Hiền nhưng tôi thì rất "anh hùng" đứng dậy bênh vực chị và nói:
- Có ngon thì mày tát tao trước đi.
Thế là tôi lãnh trọn cú tát như trời ơi giáng của nó, rồi nó vụt chạy mất, tôi rượt theo nó 1 đoạn xa từ đầu xóm đến cuối xóm thì mệt bở hơi tai đứng lại thở dốc, nó cũng mệt nhưng đứng cách tôi một đoạn. Tôi không đuổi kịp nó nên bèn chữa thẹn tiền vào mặt nó:
- Tao nể tình mày là bạn tao thành thử tao không đánh mày rồi quay mặt bỏ về.
Từ đó về sau nhỏ Hiền Huệ là nhỏ mà tôi ghét nhất xóm. Nhưng cũng đồng cân là thời con nít thôi.
Chúng tôi chơi và lớn dần bên nhau theo đúng chất của tuổi thơ. Những trò chơi dân gian, những trò chơi của tuổi thơ dại được chúng tao phát huy với tinh thần tâm huyết cao độ. Với những tên gọi quen thuộc, nào là nhảy dây, nhảy lò cò (lò cò thường, lò cò cung trăng, lò cò xi nê...), banh đũa, thảy đá, chơi đồ hàng, chơi búp bê, chơi dích hình, chơi năm mười, chơi cờ (cờ cá ngựa, cờ tỷ phú, cờ thú, cờ domino, cờ tướng...). Cờ tướng là cờ mà tôi và bé Nhỏ rất thích chơi cùng nhau. Bọn con giai thì hay chơi bắn bi và chơi phực hơn (phực là trò chơi mà tôi thấy nguy hiểm, nó gồm 1 nắp chai có sáp nến chảy được đốt nóng, nóng tới khi sôi sục, khi đó bọn con trai sẽ tạc 1 ít nước vào cho lửa phực lên cao, bọn con giai cực thích chơi trò này). Cũng bởi trò này mà a hai tôi được 1 trận no đòn vì chưng tội nghiệp chơi dại và chơi trên gác.
Không biết tuổi thơ của những đứa trẻ bây giờ có "dữ dội" như tuổi thơ dại thời chúng tôi không. Nếu có thì chắc hẳn cũng đã khác xưa nhiều rồi nhưng hy vọng là những trò chơi này nó vẫn tồn tại mãi mãi.
Thời gian cứ thế trôi, ngày qua ngày chúng tôi vẫn chơi nhởi bên nhau. Cùng ăn, cùng ngủ, cùng đi học, cùng tắm mưa... Có biết đâu kỷ niệm và bởi còn quá nhỏ thành thử tôi chẳng thể nhớ hết được. Tuổi thơ của tôi gắn liền với lũ trẻ chung xóm. Chúng tôi vẫn đùa nghịch hạnh phúc bên nhau giả dụ không có ngày "định mệnh" đó.
- Mày chơi ăn lận quá à !
- Tao không có chơi ăn gian.
- Không chơi gian lận sao chia bài dính dấp chùm hoài vậy.
- Thì lỡ chia vậy chứ sao.
- Chia lại đi
- Không chơi nữa. Đi về !
Đánh bài là bộ môn khiến cho chúng tao không thể tiếp kiến tục tuổi ấu thơ bên nhau nữa. Chúng tôi bào chữa nhau khi chơi đánh bài và cũng bởi chưng chỉ hùng lại để mua bộ bài mà chúng tao nghỉ chơi nhau (nhớ lại thì mới nhỏ mà đồng chỉ đã có sức mạnh ghê ghớm vậy rồi).
Sau khi nghỉ chơi tôi được vài ngày thì bé Nhỏ và bé Ba cùng 1 2 người bạn chung xóm có viết và gửi cho tôi 1 bức "tâm thư" hẹn sáng ngày hôm sau sẽ cùng nhau đi ăn sáng. Nếu như mấy đứa em tôi không bị ném ổi vào người, không bị chặn đường khi đi học về và giả dụ ngày đó tôi ko bị sốt đến ko đi nổi thì có lẽ tuổi ấu thơ của tôi sẽ vui vẻ hơn nhiều.
Chị Hiền là người rất phân minh, đồng cân bởi chưng không biết chuyện gì và không chịu nghe lời tụi nó nghỉ chơi tôi thành thử chị cũng bị tụi nó nghỉ chơi.
Cũng vì chưng thể diện mà chúng tao nghỉ chơi nhau 1 thời kì dài. Chúng tôi không còn được chơi cùng nhau nữa. Tôi thực sự buồn lắm. Tuy là nghỉ chơi với nhau nhưng tôi cũng hay dõi theo nó. Chúng tôi chưa kịp làm hòa với nhau thì độp một cái tôi nghe tin gia đình nó chuyển đi Mỹ sống. Họ hàng bên nội đồng cân còn mỗi gia đình nó là chưa sang Mỹ. Tôi nhớ hồi đó, lúc nào nó cũng mang chocolate mà gia tộc quy hàng gửi về cho tôi ăn. Tôi là người hay được ăn ké nhiều nhất. Tôi và nó ăn 1 cách ngon lành dưới sự thèm thuồng của 2 nhỏ e gái tôi (sau này tụi nó kể tôi mới biết, nó nói lúc tôi và chị bé Nhỏ ăn tuy là lúc đó 2 đứa e nước mũi vẫn đang thò lò nhưng nhìn thèm chảy cả nước miếng nữa...)
Tôi không biết xác thực khi nào gia đình nó chuyển đi nhưng khi biết nhà nó sắp chuyển đi tôi rất muốn chuyện trò với nó, thật sự rất muốn nói gì đó, muốn mua trao tặng nó một món quà lúc chia xa nhưng tôi không có can đảm. Cũng do lòng thể diện mà tôi không có anh dũng đó. Phải chăng tôi nợ nó một câu nói của tuổi ấu thơ mà có lẽ cả thế hệ này tôi không bao giờ có thời cơ : "tao rất muốn chơi lại với mày". Nhiều lúc tôi thực sự rất nhớ nó. Tôi ước được quay lại quãng thời gian được chơi cùng nó. Nhưng bây chừ vớ cả đồng cân còn là quá khứ. Thời gian sẽ xóa nhòa vớ cả. Bây giờ nhà tôi cũng dọn đi không còn ở xóm cũ nữa. Nghe chị Hiền nói: "từ khi nhà bé Linh dọn đi cái xóm nó buồn hiu". Tôi chẳng có lấy một chút tin tức gì về nó. Tôi viết về nó nhưng có nhẽ nó sẽ không đọc được và biết được tình cảm tôi dành cho nó. Tôi cũng chẳng hi vọng nó biết tới truyen sex. Trong thâm tâm tôi chỉ hi vọng nó sống tốt, bình phẩm an, vui vẻ và hạnh phúc.
Gửi người bạn thân thuở thơ ấu !
Janet Linh.
Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014
truyen sex - Tình bạn trở thành tình yêu
Aaa không chịu đâu đừng đặt biệt danh nữa truyen sex tôi chúa ghét đứa nào đặt biệt danh cho mình đã thế còn ghắn ghép nữa bực mình >< tuấn thì lại thẳn nhiên trước những lời gắn ghép đó đúng là đồ vô đáng ghét
Cuối năm lớp 10 tuấn phải chuyển lớp mà đã thế lớp nó học buổi chiều thành ra tôi không đi học cùng tuấn được nữa dần dần thì ít gặp nhau đi không có thời kì toàn phải đi học. Sáng tôi tự đi học một mình trưa lại một mình đi về có cảm giác thiếu thiếu một đứa hay đi bên cạnh mình cái đứa mà mọi rợ khi hay làm cho tôi cười và giờ đây tôi cảm thấy thiếu nó ngay tại lúc này
Tự nhiên tôi có cảm giác nhớ tuấn công nhận cảm giác nhớ một người mà chẳng thể nói ra khó chịu thật >< . Buổi tối học xong bài sang nhà tuấn chơi nhưng nó lại đi học thất vọng quay về nhà thổ bao h tôi có cảm truyen heo giác thất vọng như vậy
Sáng hôm sau như không lệ tôi đi học một mình hình như tôi thấy tuấn tôi liền chạy theo gọi to : Tuấn ơi ! Tuấn đợi mình với . Người đó quay lại nhìn tôi thế ra không phải là tuấn nghĩ lại hành động vừa rôì cuả tôi như con điên mới chốn trại về ngại quá ¤_¤ ngồi nghĩ suy thật lâu tôi mới quyết định đi gặp tuấn học xong tôi chạy ra trường ngồi đợi tuấn ấy da sao lâu thế nhỉ mệt qúa ><
Tôi thấy tuấn bước ra khỏi cổng trường định gọi thật to nhưng thấy bên cạnh là đứa con gái khác đang cười nói vui vẻ tôi hụt hững đứng dậy ra về . Nằm trong phòng tự hỏi vì sao mình lại như vậy nhỉ lúc nhớ muốn gặp tuần nhưng khi nhìn thấy tuấn đi bít tất người con gái khác tôi lại thấy buồn chắc tại do tôi đã thích tuấn rồi ý nghĩ ấy hiện ra trong đầu tôi. Thôi quên đi dù rằng sao tuần cũng coi tôi là bạn bè còn yêu nhau thì chẳng thể được
Cảm giác ấy càng ngày càng bao trùm không cho tôi ngơi nghỉ lúc nào nó cũng bắt tôi nghĩ về tuấn phải làm chi đây. Tôi quyết định sẽ nói thật lòng mình cho tuấn nghe
Hẹn tuấn ở công viên nơi hồi nhỏ bọn tôi hay chơi ở dính dấp , ngồi đối mặt với nhau : LẶNG IM không biết nói gì tôi đành nói hết ra những gì tôi đã giấu giếm trong đáy lòng
" tới thích cậu không hiểu vì sao lúc cậu chuyển đi tớ có cảm giác thiếu ngừơi đi bên cạnh mình và tớ quết định đi gặp cậu, thấy cậu đang noí chuyện vui vẻ bên đứa con gái khác tớ thấy buồn "
Tôi tuôn ra hết xúc cảm của mình cúi mặt không biêt nói gì hơn nữa đứng dậy chuẩn bị chạy đi thật nhanh nhưng đôi chân không cho chạy bàn tay tôi đã bị ai đó nắm chặt
" tại sao cậu để tớ chờ lâu vậy cậu thật đáng ghét mà : I LOVE YOU"
Tôi quay sang nhìn tuấn một sự nghiêm chỉnh đến lạ thường
" cậu nói thật sao"
" đồ ngốc cậu nghĩ tớ đùa sao "
Tôi đỏ mặt cười không hiểu sao phim sex tôi lại đỏ mặt nữa ngại qúa đi ^^
" ôi thôi chúng ta vê rồi"
Nói xong tuấn nắm tay tôi cùng ra về ủa sao con đường không giống như mọi rợ khi . Con đường của hạnh phúc có đầy nắng ấm . Thế là tình bạn của chúng tôi đã trở nên LOVE
Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014
truyen sex - Ước gì tớ là nó cậu nhỉ
Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2014
truyen sex - Ước nằm mơ xanh
Không phải chỉ có những con người tài giỏi, tháo vát thì truyen heo mới thật sự mang lại ích lợi cho xã hội. Họ, những con người "có tâm hơn là có tài”, hành động có ích nhưng lại bị xem là ngu ngốc. Đúng vậy, trên đời này có những con người như vậy đó. Chính chúng mình cũng đã nghĩ gia tộc ngu ngốc, mặc dầu đó là một hành động tốt. Thử xem lời mình phát biểu có đúng không nhé! Mời các bạn theo dõi nội dung câu chuyện dưới đây để thẩm tra lại xem có đúng không nào. Và liệu chừng bạn có cho rằng gia tộc ngu ngốc????
6 giờ 50 phút, những tia nắng ấm áp bắt đầu len lỏi xuyên qua những kẽ lá. Ánh nắng lung linh chiếu xuống mặt đường. Trên con đường Quốc bại lộ 1 của đô thị Hồ Chí Minh, những phương tiện đi lại đang lưu thông ồn ào đông đúc trên đường, bắt đầu một ngày làm ăn mới. Tất cả họ, những dòng người và xe đều rất hối hả. Ở sát vỉa hè có một cô đâm ra viên trẻ đang gắng đạp xe thật nhanh để kịp giờ vào lớp.
Cô hoá viên đạp xe tới trường học của mình thì cũng đã 6 giờ 55 phút rồi. Cô tất tưởi gửi xe vào khu giữ xe của trường học sau đó chạy vội về phía lớp học. Trên đường chạy vào lớp, cô thấy có mẩu giấy nhỏ nằm dưới chân, ở bất kể vị trí nào mà cô trông thấy cô đều khom xuống nhặt bỏ vào thùng rác xong rồi mới tiếp thô tục chạy về lớp. Đến tới cửa lớp thì giảng sư đã có mặt trước cô rồi. Thế là cô lại bị trễ giờ vào lớp. Cô thở hì hụi khi phải chạy nhanh tận lầu năm của trường thuộc khoa Công nghệ thực phẩm. Cô đâm ra viên ngượng ngùng cúi đầu xin phép giảng viên đứng lớp rồi mới bước vào đi tới chỗ ngồi của mình. Cô lấy tập vở ra để lên bàn, lấy khăn ra lau mồ hôi trên trán, mắt và mũi cho sạch sẽ. Những cô bạn cùng lớp nhìn cô dè bĩu bàn tán với nhau:
- Một tuần thì đã đi trễ hết năm ngày rồi. Mặt cô ta không biết dày mấy lớp nữa.
Một cô khác:
- Trời ơi, tụi mày còn nói làm gì nữa. Cả trường học đại học này ai mà không biết cô ta là sinh viên kim luôn chức lao công, dọn dẹp. Rác chúng mình có vứt đầy trường cô ta cũng nhặt sạch hết.
- Tỏ vẻ ngoan ngoãn thì cũng không ai thương. Thời cực kì bây giờ, chỉ cần có chỉ và có năng lực làm ăn giỏi là được coi trọng. Mọi thứ khác tiền là bổ trợ và không là gì hết.
- Tao nghĩ là cô ta đang biểu thị cho Ban giám hiệu thấy đó. Sau này lỡ học yếu quá ra trường học không nổi thì cũng xin được chân trưởng khoa vệ sinh trường.
Các cô ấy túm tụm lại giễu cợt bạn học đã thế hệ rồi xúm nhau cười khinh khích bất luận là đang trong giờ học, có điều động là âm thanh hơi nhỏ một tí thôi. Giảng viên đứng lớp vẫn cứ thao thao giảng trên bụt. Cô đâm viên bị bạn bầy chế nhạo đó biết gia tộc đang nói xấu mình, cô nhìn bọn họ cắn môi, bọn gia tộc cũng phim sex nhìn lại cô với ánh mắt khiêu khích. Cô quyết định không quan hoài tới gia tộc nữa mà quay nhìn giảng sư chú tâm học.
Đến giờ tan học, các hoá viên trong trường học đổ ra về. Họ vào khu gửi xe lấy xe tiếng nói cười ầm ĩ rôm rã, tiếng đùa giỡn, gồ ga xe máy inh ỏi. Cô đâm ra viên trẻ dắt xe đạp ra về. Khi cô đi gần tới cổng trường thì mấy cô bạn cùng lớp lúc nãy tài xế máy chở nhau vượt qua cô sau đó quăng lại mấy bịt ni lông, ly giấy vừa uống nước xong xuống đất trước mặt cô, cười ha hả rồi chạy xe đi mất. Cô hoá viên đứng sựng lại, tần ngần một chút rồi cũng quyết định dựng xe lại khom xuống nhặt số phận rác đó cho vào thùng rác rồi mới về.
§§§
Vào buổi chiều khi mà ánh nắng chung cuộc đã tắt, trời ơi mát dịu. Ở công viên một vài cụ già tản bộ trò chuyện thư giãn với nhau, vừa để tốt cho sức khỏe vừa để chia xẻ sự đơn chiếc với nhau lúc về già. Cũng có những em bé theo ông bà đến chơi chạy giỡn đùa vui với nhau ở đó. Có một ông cụ tuổi trên sáu mươi và một cô gái trẻ đang cùng nhặt những tờ giấy, những bao ni lông và danh thiếp rác thải khác mà mọi người đi chơi công viên vứt bừa bãi. Ông cụ nói với cô gái:
- Ngọc Nhiên à, năm nay là năm cuối cực kì học của cháu rồi phải không?
(Ngọc Nhiên là cô hoá viên trẻ hay nhặt rác trong trường). Mặt cô ỉu xìu:
- Dạ phải, nhưng cháu không biết mình có tốt nghiệp được hay không nữa. Cháu làm bài không tốt.
Ông cụ cười khà khà:
- Cháu của ông không cần phải lo đâu. Năm nay không tốt nghiệp được thì còn năm tới, mà rủi năm tới có không được nữa thì vẫn còn năm tiếp kiến theo nữa mà. Có sao đâu.
Ngọc Nhiên nhìn ông như mếu:
- Ông lại trêu chòng cháu nữa rồi, sao không khích lệ cháu mà ông lại nói như vậy chứ?
Ông cụ vỗ vai Ngọc Nhiên cười sảng khoái:
- Được rồi, được rồi. Ông không nói nữa, ta tiếp kiến thô tục đi.
Hai người lại đi loanh quanh công viên nhặt rác một công việc không thuộc về bổn phận của họ. Vừa đi hai ông cháu vừa chuyện trò với nhau, những câu chuyện phím thường ngày của cuộc sống, chung quanh họ.
§§§
Ba tháng sau.
Vào một buổi chiều trời đất ơi ảm đạm, mây đen kéo tới chuyển mưa. Tại công viên, Ngọc Nhiên và ông cụ ngồi trên ghế đá. Cô bé khóc lóc inh ỏi:
- Hu…hu…, hic..hic…Cháu không biết đâu. Cháu chẳng thể chấp nhận được. Hu hu, hichic….
Ông cụ ra sức khuyên bảo:
- Thôi đi Ngọc Nhiên àh! Cháu đừng khóc nữa, cháu khóc cũng không khác hơn được.
- Hu….hu…Nhưng mà…ngày mai bầu bạn cháu nó tốt nghiệp hết cả rồi. Chỉ có cháu….(nấc lên một tiếng)…Cháu phải chịu lưu bang. Hu…hu…! Ông ơi, chắc cháu nghỉ học đi lượm rác với ông suốt đời quá! Hu…hu…!
Ngọc Nhiên lại khóc tiếp, khóc sướt mướt và lớn tiếng hơn. Ông cụ chịu hết lừng danh khóc của Ngọc Nhiên la lớn lên:
- Thôi được rồi! Cháu nín đi nào! Khóc nãy giờ đã bao lâu rồi, ông không ngồi đây dỗ cháu nữa đâu.
Tiếng la của ông cụ làm cho Ngọc Nhiên giật thột im bật nhìn ông. Ông cụ nói:
- Cháu khóc, thở than và suy sụp hoàn toàn không có ích gì. Dù tiền là nhặt rác ông cũng không thích nhặt chung với một cô bé vô dụng thoái chí như cháu đâu. Nếu ước mê của cháu là làm cho môi trường sạch đẹp, không phải một mình cháu hay một mình ông, hay là hai chúng mình là có thể làm được. Có đi nhặt rác ở công viên cả đời thì nó vẫn sẽ dơ hoài thôi.
Ngọc Nhiên nín khóc chớp nháy mắt nhìn ông:
- Nếu hai ông cháu mình không nhặt thì nhặt với ai ạ! Cháu nghĩ, cũng chỉ có con ngốc như cháu làm ăn này thôi. Những người thông minh, họ đã đi làm những công việc cao siêu, lợi hại. Ai thèm đi nhặt rác như cháu chứ. Nên cứ tự mình lầm lũi đi theo ông nhặt là tốt nhất.
- Ai cũng có ít nhiều ý thức về môi trường, có điều động nó bị che khuất thôi. Cháu phải đánh thức và làm cho nó lớn lên. Muốn làm được việc đó thì cháu phải có địa vị cái đã, lúc đó lời nói của cháu mới có cân lượng và phát huy hiệu quả.
- Nhưng mà….cháu làm không được đâu..Cháu học dở quá, ra trường học còn không nổi nói chi là có địa vị xã hội. Không hiểu sao trước kia cháu lại đậu hết sức học nữa.
Ông cụ nổi cáu:
- Cháu cứ như vậy hoài thì sẽ không thực hiện được ước mộng đâu. Có hoài bảo mà không nổ lực thì cũng là vô bổ thôi. Cháu phải tự dẫn giải quyết khó khăn của mình. Suy nghĩ lại đi, cháu đã làm cách nào vào được tuyệt học thì cứ dùng cách đó ra trường. Ông về đây, bữa nay miễn là không nhặt rác.
Ông cụ đứng lên bỏ đi. Ngọc Nhiên ngồi một mình ở đó tư lự suy nghĩ.
§§§
Một Năm Sau.
Ngọc Nhiên sung sướng mặc vào người trang phủ phục tốt nghiệp. Quang cảnh buổi tốt nghiệp ở trường rộn rịp tiếng nói_tiếng cười, ánh nắng ấm áp chiếu xuống làm cho nụ cười như có sức hút hơn trên môi mỗi người. Buổi lễ sắp bắt đầu và có nhẽ người sung sướng hơn cả các nhà trí thức tương lai là bố mẹ của họ. Cha mẹ của Ngọc Nhiên cũng vậy, gia tộc cười sung sướng nhìn con gái của mình trong đồng phủ phục tốt nghiệp. Ba cô nói:
- Con gái của ba rốt cục cũng nên người rồi. Con đã thật sự trưởng thành từ hôm nay.
Mẹ Ngọc Nhiên:
- Mẹ rất hãnh diện vì con.
Ngọc Nhiên ôm chầm lấy ba mẹ văn bằng hai tay: "Con yêu ba mẹ lắm!”. Từ đằng xa có một tiếng gọi lớn:
- "Ngọc Nhiên!”
Cô quay lại và cười tươi khi trông thấy ông cụ. Ông tiến tới gần ôm lấy Ngọc Nhiên chia cắt niềm vui với cô:
- Chúc mừng cháu tốt nghiệp!
Ngọc Nhiên cười nhìn ông:
- Cám ơn ông đã đến đây, chúc hạ cháu.
Cô cười khinh khích rồi giới thiệu:
- Thưa ba mẹ, đây là ông cụ mà con thường nhắc đến. Thưa ông, đây là ba mẹ của cháu.
Mọi người bắt tay chào nhau. Ba Ngọc Nhiên nói:
- Cám ơn bác bấy nay nay đã trợ giúp dạy dỗ cháu nó học tập.
Ông cụ cười sảng khoái:
- Cũng bởi Ngọc Nhiên, nếu cháu nó không có ý chí thì tôi có nói bao lăm cũng không ăn thua.
Mọi người cười rôm rã, Ngọc Nhiên phát hiện:
- Hôm nay ông mặc xống áo rất đẹp. Trông ông đẹp lắm luôn!
- Không giống với ông già lượm rác ở công viên hằng ngày phải không?
Có tín hiệu chuông báo đã bắt đầu buổi lễ. Các sinh viên xếp đầu hàng làm lễ. Hiệu trưởng của trường học phát biểu khai mạc nói những lời nhận xét, đánh phải chi và chúc mừng danh thiếp đâm ra viên đã hoàn trả vớ việc học của mình ở trường học tuyệt học. Cuối lời, Hiệu trưởng giới thiệu một vị khách mời đặc biệt lên phát biểu:
- Sau đây, tôi xin nhường lời lại cho một vị khách mời. Ông là Tổng Giám Đốc của công ty TNHH Thiên Nhiên có đôi lời với tất cả mọi người ở đây.
Một tràn pháo tay chào mừng, Ngọc Nhiên ngỡ ngàng khi đó chính thị là ông cụ cô quen, cùng nhặt rác với cô bao năm qua ở công viên. Ông đứng lên bụt phát biểu rất dõng dạc và nở nụ cười thật tươi với các bạn tân cử nhân:
- Xin chào các giảng viên và các hoá viên tốt nghiệp của trường ta. Các bạn đang ở đây đã và sẽ tiếp thô tục là những mầm xanh, là mai sau của đất nước. Các bạn đã bỏ công ra nghiên cứu, học tập trong suốt thời gian qua, mệt mỏi nhưng vẻ vang. Đến nay, các bạn đã được đền bồi văn bằng tấm văn bằng tốt nghiệp. Đúng vậy, các bạn đã thành công. Sau này, tôi hi vọng rằng danh thiếp bạn vẫn sẽ tiếp kiến tục nổ lực hơn nữa để đóng góp cho xã hội, cho Tổ Quốc. Và chúc danh thiếp bạn mãi mãi thành công.
Một tràn pháo tay thật lớn vang lên khắp hội trường. Dứt tiếng vỗ tay ông cụ nói tiếp:
- Và điều động quan yếu tiếp kiến theo tôi muốn tuyên bố với các bạn là…Lời mời của công ty chúng tôi với các đâm ra viên tốt nghiệp. Công ty chúng tao xin gửi lời mời các bạn đến hợp tác để cùng nhau phát triển. Mong rằng các bạn sẽ nhận lời, sự công tác của các bạn chính thị là niềm hân hạnh cho công ty chúng tôi.
Ông cụ đọc tên trước sự hồi hộp của danh thiếp đâm viên, và điều bất ngờ là trong danh sách đó có tên của Ngọc Nhiên. Một cô đâm viên bị lưu bang truyen sex lại trường một năm. Chính cô cũng không dám tin vào việc này. Ông cụ nói:
- Tôi biết rằng có người sẽ thắc mắc tại sao tôi lại đặt lời mời tới cô bé Ngọc Nhiên, sức học tiền trung bình. Đúng vậy, cô bé học yếu nhưng cô bé lại là một đâm ra viên đạt điều kiện nhất trong số mệnh các sinh viên tôi đã chọn. Chính sự neo đơn giản, chân thành với môi trường của cô bé, đặc biệt là hành động bền chí nhặt rác của cô. Cô gái trẻ này đã cùng một ông già như tôi nhặt rác thầm lặng trong công viên suốt năm năm cực kì học. Bị lưu bang cô bé đã sử dụng lòng yêu môi trường học làm động lực cố học tập để có được ngày hôm nay. Cái công ty chúng tao cần ở một nhân viên, không đồng cân là sự thành thạo tài giỏi cho công việc thôi. Mà còn cần đạo đức và cái "tâm”. Sự nhẫn nại, chu đáo và kiên trì sẽ giúp ích rất lớn cho công ty chế biến thực phẩm của chúng tôi. Đặc biệt là lòng yêu môi trường, công ty chúng tôi đưa sự bảo đảm sức khỏe người tiêu dùng lên hàng đầu. Vì thế, chúng tôi rất hạnh được hợp tác với cô Ngọc Nhiên_một con người đặc biệt.
Ông cụ vỗ tay bắt đầu, man di người nồng nhiệt vỗ tay theo, Ngọc Nhiên và cả ba mẹ cô nữa vừa mừng vừa cảm động sung sướng rơi nước mắt. Các sinh viên được mời tiến lên phía trên bắt tay với ngài Tổng Giám Đốc thể hiện sự đồng ý hợp tác giữa đôi bên. Tới lượt Ngọc Nhiên cô cảm động nhìn ông cụ:
- Cám ơn ông đã chọn cháu.
Ông cụ vỗ vai cô bé thân thiện như những lúc hai ông cháu hay trò chuyện:
- Con bé này, không phải cám ơn ông đâu. Đó là năng lực của cháu. Ông đã nói cháu làm được mà.